Thứ Sáu, ngày 03 tháng 5 năm 2013

truyện sex : Địt nhau với mợ

Cả ngày thằng Đực giúp mợ dọn dẹp nhà cửa , khuân vác đồ đạc nên mệt bở hơi tai . Vừa mới nằm chợp mắt lim dim ngủ thì mợ nó lại lay dậy : “Ra đây giúp mợ một tí nào”
Nó vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa than “Giúp gì thì để mai đi, cả ngày tui giúp mợ mệt thí mồ à”
Mợ hạ giọng ngọt ngào dụ nó: ai chả biết mai nhưng nó hôi quá phải dọn chứ..
Giúp mợ đi rồi mợ dạy cho mấy tư thế dit nhau nha

Thằng Đực có vẻ nghe ra, nhưng còn cố càm ràm vớt vát : Mợ thì chuyện gì cũng gấp gáp, làm như nước rượt tới chưn. Tuy vậy nó cũng gượng ngồi lên, giụi giụi mắt : đâu, chiện gì mợ chỉ làm đại đi rồi còn dạy tui kiểu tiên ông hái đào nữa
Nó lững thững đi sau lưng mợ chủ ở cái lối sáng ánh đèn. Cái mùi hổ lốn từ đâu xộc ầm ầm vô mũi nó, vừa chua loét, vừa phảng phất thơm, lại vừa nồng nồng hơi con gái. Nó khịt khịt mũi như bị nhiễm vi khuẩn, mợ chủ phải giải thích : 
-cậu mày đi nhậu về, mửa đầy lên áo tao, và cả áo ổng, tao thấy bầy hầy gúm quá, phải xốc mày lên phụ mợ dọn đi.
Thằng Đực có vẻ bất mãn nói sẵng : 
-thì nhậu vừa thui, ham ăn ham uống chi về hành vợ, hành tui. 
Mợ chủ gắng gượng làm lành :
- thôi mà, mày có càm ràm cửi rửi thì cũng phải dọn, chi bằng săn tay làm mẹ cho rồi.
Lên tới phòng vợ chồng chủ, nó thấy ông cậu nằm sải dài một đống, nửa người trên giường, còn hai chưn lòng thòng dưới đất. Mùi hôi ở đây đậm đặc phát khiếp, vì lổn nhổn đầy thức ăn dính bám ở một bên ngực áo ông. Nó nhăn mày, nhăn mặt, hỉ mũi tùm lum, cô chủ thấy nó dơ mà phải ráng chịu.
Cô đùn nó lên một phía giường, còn cô thì chồm chồm ngự phía đối diện bên kia. Cô nói liến thoắng : mày cố bợ ổng lên, lột áo bên đó ra, để bên này tao lo bụm không cho thứ bầy hầy rớt ra giường, rồi mình thu vén là xong.
Thằng Đực loay hoay, nhưng cậu chủ nặng như con heo tạ, thở rầm rầm, sặc mùi rượu nhão. Mợ chủ thấy nó cà khuynh cà khoang thì gắt um lên : mày xăng xái chớ lờ đờ như ma sờ con gái thì chừng nào lôi được áo ra.
Mợ trườn tới, khum khum chúi người ra phía trước. Thằng Đực tá hỏa tam tinh khi nhìn thấy nguyên cái địa đạo Củ Chi thông thống xẻ một đường sâu hoắm giữa hai gò nổng phình phình như mâm xôi
Chả là mợ chủ nó bận cái áo cổ lá sen khoét rộng nên khi mợ rún người chỉ vẽ thì nó nhìn thấy nguyên cặp bưởi của mợ. Nó đâm nặng chịch tay chưn, ngồi thừ ra đó. Miệng năm, miệng mười, nó nói : thôi, tui hổng làm được, mợ làm một mình đi.
Tự dưng thấy thằng bé giở giăng giở cuội, tưởng nó bất thần bị trúng gió nên mệt cầm canh thêm : trời ơi ! một mình chả, tao đã khổ; giờ tới mày cũng bị bịnh bất tử thì tao xoay trở làm sao.
Thằng Đực phải giải thích : tui hổng bịnh hoạn gì hít trun, nhưng tại mợ tồng ngồng ra trước mặt, mụ nội tui cũng xuội, chớ đừng nói là tui. Mợ chủ hiểu ra cười khành khạch, chế giễu : tưởng gì, chớ tao để giú, mày nhìn càng hăng máu chớ có sao.
Thằng Đực nghệt mặt ra, phàn nàn : má ơi ! con trai mới lớn, cả đời có thấy vú vê của ai mà mợ thúc dửng dưng, mợ có biết tui thèm dit nhau lâu lắm rồi không hả. Mợ chủ lại giảng hòa : thôi được rồi, để tao lách sang một bên cho mày dễ làm việc hơn. Rồi mợ thỏ thẻ : ráng giúp mợ đi con, mợ cưng.
Chả biết ông chồng say có biết trời đất gì không mà hai mợ cháu tán phét với nhau, ổng vẫn nằm ỳ ra đó, mũi giãi lồm cồm, coi xấu tệ. Thằng Đực khệ nệ bưng một bên người cậu lên, nhét vội bàn chân vô làm bản lề rồi lật cái rột, cũng may bà mợ ngừa trước nên bụm kịp, cái thứ chất thải lả tả rớt lằng nhằng phía vạt áo bên mợ.
Thằng Đực làm xong thì đến phiên bà mợ không sao khiêng hổng ông chồng lên, phải cậy nó phụ vô. Hai mợ cháu loay hoay như đánh vật, mùi hôi xông nồng nặc, thằng Đực cáu chửi thề : đú họ, mập thây như con heo mà ham ăn ham uống chi cho khổ.
Bà mợ như được người thông cảm nên thố lộ tâm tư : thời buổi này có chức cũng khổ. Hết đãi xếp, lại mời bạn bè, đối tác, rồi đám cò ke lục chốt đàn em kiếm chiện tâng công, ôi thôi, ổng nhậu triền miên, về tới quắc cần câu, còn làm gì ra nông nỗi.
Thằng Đực tấn vô : cậu mợ giàu có rồi, biểu ổng nghỉ quách cho phẻ. Tham chi cái chỗ khổ sở hại người, hại sức, để vợ trách, nhà hờn. Mợ chủ thở dài não nuột : nói như mày chó nó nghe, tiền của vô biên biểu ổng nghỉ, liệu mày có điên chưa ?
Vậy rồi mợ cháu cũng xong. Lôi được cái áo cậu ra, mợ cuốn tròn một cục quẳng đại xuống chưn giường. Lại tới lượt lột quần và giày vớ cậu. Đến khổ, thằng Đực phải cắn răng cắn lợi bê cục thịt mềm èo nặng trịch, lại còn phải nhang nháng nhìn cặp xôi và con đường hầm Củ Chi của mợ đến phát sốt phát rét lên.
Cái ông kể lạ, say khướt vậy mà cái cục ở giữa háng cứ độn lên lù lù. Thằng Đực á lên reo : ngộ ta, say mà thằng nhỏ còn biết cục cựa. Thực vậy, mợ chủ đâm ngán ngẩm cho chồng, thế nhưng lại phàn nàn : ậy, coi hung hăng dzị chớ không làm nên trò nên trống gì hết. Chưa lọt vào thành đã gục ngoài quan ải.
Thằng Đực chẳng hiểu gì hít trun, sao ổng say mà có chiện chui vào thành rồi lại gục ngoài cửa gì ở đó. Mợ chủ thở dài sườn sượt nói lả
lảng đi : giờ tới phiên tao thay cái áo để mùi chua ám, mày lại chê tao ở dơ.
Nói xong mợ lại bên tủ, mở toang cửa, chọn một cái áo và thản nhiên cởi thay tỉnh bơ. Mặc dù mợ đã cẩn thận quay mặt vào trong, xây lưng ra ngoài, song cái gương to tổ bố vẫn soi hiện rõ hình ảnh mợ làm thằng Đực ngẩn ngơ, ngơ ngẩn !
Chèn ơi ! cặp vú mợ lớn chình ình, ùn ùn cao chất ngất. Nhìn nháng qua cổ áo thấy nó đã lớn, vậy mà thấy rõ rành càng thấy chúng bự thêm. Thằng Đực nuốt nước miếng ực ực khiến mợ chủ quay lại. Bắt gặp vẻ tẽn tò, quay ngoắt của nó, mợ định hỏi cho ra lẽ, nhưng chợt thấy tấm gương, mợ léo nhéo la lên : chớ bộ mày thấy giú tao sao mà lấm lét như ăn trộm vậy.
Thằng Đực bưng lấy mắt và co hai giò che che đậy đậy. Chả là nó có bao giờ biết cái quần lót là chi nên khi nhìn thấy hai vú mợ tung tăng, chỗ háng nó giựt lia, hết sức khó chịu. Mợ chủ lại nghĩ nó mới thó món gì của ổng nên nạt : mày đứng thẳng lên và thõng buông tay ra tao coi, làm gì như đau lậu !
Đau lậu là cái thứ gì mà người ta phải bụm bợ lom khom, nhưng thần hồn nhát thần tính nó còn gan dạ đâu để hiểu nên y lời mợ mà thi hành cho xong. Mợ ớ ra khi thấy cái cùi bắp nó dấu trong quần gật gà gật gù như vái chào mợ.
Mợ chợt hiểu ra, bật cười khì khì : có nhiu mà cũng dấu. Con trai đứa nào hổng dzị, thấy đàn bà, con gái để vú là ngổng mẹ nó lên. Nhưng mợ lại vớt vát cho nó : nhanh nhạy vậy, sau này con nào lấy đỡ khổ, khỏi lo chổng mông nằm gào.
Thằng Đực hỏi coi mợ còn nhờ vả gì nó nữa thôi và lỉnh ngay khi mợ kêu : hết rồi. Nó khúm núm ôm chặt lấy đì, lết đi cho khuất mắt. Con đường về lại nhà sau cũng hun hút như cái địa đạo Củ Chi trên ngực mợ.
Phần 2
Trở về xó nhà phía sau thằng Đực không sao dỗ giấc ngủ lại. Mắt nó mở thao láo, ráo hoảnh. Nó nhớ rào rào đến cặp vú của mợ chủ mà nghe như có ai vừa đấm một cú mạnh vào cuống họng, khiến nó không thở được.
Chao ôi ! Vú viếc gì mà xinh mà đẹp như thế chứ. Chúng ngồn ngộn như quả bưởi Biên Hòa, vành vạnh như cặp bánh tráng to và trắng phau như bông gòn dịu nhễu. Nhất là hai cái núm gọn bâng, chúm chím, y hệt đôi môi mợ chủ lúc tru tru cái mỏ. Nó tưởng tượng giá mà được đặt miệng vô nút, nhằn, chắc nó chết giấc cũng nên.
Nó đâm bực ngang cậu chủ. Mẹ họ có con vợ ngon lành như vậy mà bỏ đi miết, say sưa tới độ ói dọc ói ngang lên mình người đẹp. Nó mà là bà mợ, bỏ cha nó thằng chồng vô tích sự cho rồi, mợ ra đời thiếu cha gì thằng lẽo đẽo đeo theo.
Nó mơ tưởng sau này kiếm con nhỏ nào ngon ngon cỡ mợ, vú mớm dình dàng, gì chớ tối ngày nó lột ra nựng, bưng, bú, nút, con nhỏ không quặn mình lên vì sướng thì nó không là thằng chồng.
Mẹ họ, nó sẽ lột truồng con nhỏ ra ngày đêm, hít hun cho đã và bóp nhàu cặp vú cho rên lên hừng hực. Nó sẽ vun hai vú lại và chúi đầu, chúi mặt vô cái địa đạo Củ Chi mà thơm mà hít cho con nhỏ giãy tê tê chết thẳng cẳng luôn.
Nó sẽ vần con bé chết mê, chết mệt, cục nứng chạy rần rần lên đầu, chừng nào con nhỏ chịu hết nổi kêu như sấm, nó mới đè ra chơi trắng máu cho tởn. Mới lơ phơ tưởng vậy mà cái cùi bắp giữa đùi nó đã ngọ nguậy tưng bừng.
Cái chỗ vải quần độn cục lên, phừng phừng như cái nỏ giương tối đa, sơ xẩy là bắn vút ra mũi tên liền. Nó nghe tưng tức nơi bìu dái, như có ai đang nhồi, đang bóp vậy. Nó phát bẳn chửi bới cậu chủ lầm thầm : nhậu cái đếch gì mà chơi vợ hổng vô, để vợ cười mủi cho là chưa nhập cửa thành đã nhào đầu sùi bọt mép ngoài quan ải.
Bỗng dưng nó thương da diết mợ chủ. Trời ơi, người ta là đàn bà bằng xương bằng thịt hẳn hoi, lấy chồng cũng chỉ mong vô ra có người nựng bợ, có người để dit nhau khi vắng chồng. Gì chớ thiếu mấy cái hun thì ai chẳng sớm héo quắt, héo queo. Phương chi mợ ngon đó chớ, người gọn, dáng thanh mà xôi thì đầy ú ụ.
Mới chỉ thấy thôi nó đã ngổng cu lên rồi. Mà sao nó nhạy quá hổng biết. Đêm nằm ngủ mơ thấy nắc gái, nó cũng từ từ, đĩnh đạc, giống tay thợ săn rình rình mò mò, rón ra rón rén áp lại gần con thú, nhắm nhe cẩn thận, thấy rõ đích mới nổ đoàng một phát.

Phần 2
Chèn ơi ! lúc đó nó chợt rùng mình, rồi nghe cái bực như dây đàn bị đứt, tỉnh ra thấy nhoe nhoét ở giữa háng mà kinh. Nó lờ mờ hiểu chơi gái là như thế, dù chẳng biết rõ cách ra răng, nhưng phải nói là cực kỳ sướng. Sau đó nó bải hoải như chiếc xe bị tuột xích, nhào xuống hố tự do, lưng thắt đau và miệng khô đắng nghét.
Nó nghĩ không biết chơi mợ chủ liệu nó có bị trường hợp như vậy không, chớ quả thiệt cả ngày sau nó lừ đừ như người mất của ! Thậm chí mợ chủ phải kêu lên : bữa nay sao mày lù đù dzị Đực, tao sai gì, mày xà lơ xà bát. Mợ đâu có hiểu con trai mà bắn máy bay thì hết mẹ nó đạn còn đâu để bàn pháo quay ào ào được.
Nó nghĩ tứ tung, càng mơ càng líu ríu. Mở mắt, nhắm mắt, chỗ nào cũng thấy dáng cặp ngực mợ chủ rung ào ào. Nó nhớ hồi mợ bắt nó bỏ tay để coi nó có chộp dấu cái gì không, nó mắc cỡ bái xái. Nó ngượng nghịu đứng thẳng, nhưng thằng em thì hùng hổ dựng ngóc lên. Mợ chủ phải phì cười nói lảng cho nó đỡ sượng.
Tâm hồn nó căng thẳng và hừng hực nóng, nghĩ có lấy nước đá ướp cũng không hạ được cơn nhiệt, nên nó ngồi thốc dậy. Nó định định bụng mon men bò lên phòng cậu mợ coi sự thể ổng say ra sao, liệu mợ có cần nhờ vả gì nó thêm chăng.
Nghĩ vậy là nó đứng phóc lên vì nghĩ có nằm cũng không ngủ nghê được. Nó đi nhón nhón, cốt không gây ra tiếng động. Có lẽ mợ đồ rằng thằng nít đã ngủ say nên mợ vẫn để cửa phòng mở cho mát.
Nó càng áp gần càng nín thở. Đến khi vụt thấy trên giường mợ đang làm trò gì đó thì nó ớ ra suýt la to lên. Nó vội lấy cùi tay nhét đậy chặt lấy miệng và mắt trố ra kinh ngạc.
Nó thấy mợ chủ đang lui cui kéo cái sịp của cậu xuống, cầm nhún nhún khúc gân oặt oẹo mà tung hứng lấy trớn. Khốn nỗi cậu say còn dựng dậy chi nổi. Mợ vuốt dọc theo cây mía mà nó vẫn xuội lơ.
Mợ chấn chỗ gần dưới gốc khúc thịt dư mà bật bật lần da bao cho cái đầu rùa của cậu thụt vô thut ra loang loáng. Vẫn chẳng ra trò ra trống gì, mợ chúi liền xuống tru mỏ thổi phù phù. Mớ lông loăn xoăn rẽ bạt ra loạn xạ, khúc dồi vẫn mềm xèo, lắc lư, không sự sống.
Mợ có vẻ bực cầm miết nó lên má, cái khúc vô khả dụng trầm trà trầm trầy cọ quẹt lại qua. Cậu vẫn nằm thở vang như sấm. Mơ nhún nhún như rũ mớ bụi bám nơi đầu chim và lông, kế chẳng ngại ngần đút luôn vô miệng ngậm sát gốc.
Thằng Đực nhìn rõ mợ chủ cóp hẳn má lại mà chuốt, mà nút con cu cậu càng lúc càng mau. Cái khúc thịt vô tích sự lặc lè không nhúc nhích. Mợ lấy tay giúi sâu vào mồm và nút phì phì, thằng Đực loáng thoáng thấy như mợ đang ăn quả chuối già, trợn trừng trợn trạo trong họng.
Nó nép vào bên cửa, dõi xem. Phòng cậu mợ quây kiếng xung quanh nên nhìn đâu cũng thấy mợ lui cui vật cậu. Chỗ thì mợ ngồi nghiêng, chỗ thì mợ đối diện trực tiếp, song dù ở vị trí nào thì cái miệng mợ cũng không rời khỏi con cu của cậu.
Thằng Đực thấy lạ. Đây là lần đầu nó thấy đàn bà bú cặc chồng, hèn chi các cụ mắng con gái hay riếc : mày bú cặc nó nên lú lẫn hết trơn. Nó thương mợ nó quá, lình xình quay quắt nghĩ sao mợ hổng kêu nó vô thay để bú cho mãn nguyện.
Vậy mà đã hết đâu. Mợ đánh vật với con cu chán chê mê mải vẫn không xơ múi gì nên mợ có vẻ bực. Nó nghe mợ càm ràm : uống đéo gì mà cặc hết cứng nổi. Rồi thì, mợ bức bối ngồi xạng chưn qua phía háng cậu. Mợ trật ống quần ngủ ngắn của mợ, chùi đầu con cu cậu lên hai mu bướm của mợ, vê tròn tròn như người ta dùng cọ quết sơn vậy.
Nó tá hỏa nghe cái nóng chạy rần rần. Hình trong gương soi mợ hì hục banh rộng giò cố nhét con cu cậu vô cái lỗ đen ngòm mà không được. Thằng Đực xốn con mắt tựa có ai lấy nắm kim đâm chích vô nhoi nhói. Nó nén giữ để khỏi bật tiếng kêu vì nó vừa thấy cái sẹo dính lùm xùm ở háng mợ cũng to ra phết.
Lúc mợ banh cẳng banh giò, cái lỗ ló ra đỏ hỏn như miệng con trai, mợ vùi ào ào cái đầu con cu cậu vô cục thịt nhô ra mà quẹt, rồi hích người lui tới. Nó tối tăm mày mặt, loạng choạng đứng liêu xiêu, va phải vào cái ghế kêu cái ảng.
Mợ giật mình hỏi vọng ra : đứa nào ở ngoài đó. Thằng Đực ngọng, ấm a ấm ớ nói không nên lời…
Phần 3
Thằng Đực điếng hồn, quính quáng, cha bà cái ghế, mày mù à, không tránh để ông va phải. Thế nhưng mồm miệng nó nhanh nhẩu, nên liếng loắng trả lời ngay : con đây mợ ! Bà chủ lại gắt : thế mày mò lên đây làm gì. Thằng bé lại vâng dạ : con lên thăm dò xem cậu có ổn không ?
Mợ chủ xem ra thằng bé có nghĩa nên hỏi rổn rảng : chớ mày lên từ bao giờ. Nó lùi xùi : dạ, con vừa lên, va phải cái ghế gây ồn ào, con xin lỗi. Nó nghe loáng thoáng mợ chủ hỏi : thế mày có thấy gì lạ không ?
Nó định bụng bảo : lạ quá đi chứ, ai đời con trai, con he mà mọc lông ở giữa háng đàn bà, nhưng nó vội chặn lời kịp. Nó ú ớ : dạ, mới toanh toành toành, con mà có thấy gì xin cho con chết không kịp ngáp.
Mợ chủ chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo tại sao thằng Đực thề bồi văng mạng, nhưng vẫn khen : thế thì tốt. Thôi quay về ngủ đi, con. Cậu mày ngáo sâu rồi, việc gì đã có mợ. Thằng Đực lừ đừ, nào đã chịu đi, nó lụng bụng nói : con ngủ không được.
Mợ chủ hỏi dồn : sao thế, sao thế ! Thằng Đực xậm xựt, nó mà biết vì sao, chết liền. Thế nhưng nó buột miệng nói lại đâm hay : tại con cứ nhắm mắt là mơ thấy lung tung. Mợ ngẫm có vẻ hay hay, bắt chuyện : mày thấy những gì mà gọi lung tung.
Thằng Đực cố rặn cho ra những hình ảnh bóng bảy để mợ nó khỏi mắng : con thấy sò, hến, ốc nhồi, sò lông, lại cả bong bóng, bưởi bòng, lê lựu, ôi thôi nó dồn con, chóng mày, chóng mặt.
Mợ chủ léng phéng : con nít mà vớ vẩn, chưa bị bóng đè là may đấy. Bớt tưởng tượng đi, kẻo rộc người có mà chết sớm. Rồi mợ dặn nó : mày khép hờ cửa phòng lại cho mợ, rồi ra nằm ở cái ghế đêm kia, đèn sáng và gần gụi tao, chắc đỡ mơ tầm xàm.Thằng Đực sướng trong lòng. Nó vâng dạ liên chi hồ điệp, rồi vội kéo cánh cửa, vẫn cố để chừa đủ để từ chỗ nằm nò nhìn phốc vào, vần kiểm soát được mợ trong phòng. Nó vừa ghé lưng xuống đã thấy mợ chủ giơ hai tay lên đầu kéo áo ngủ ra.
Thế này thì nó ngủ đếch gì được. Mắt nó dán lên, những tấm gương soi đủ ba bề bốn bên hình ảnh mợ nó. Chỗ này là cặp vú nhìn ngang, chỗ kia là cặp vú nhìn thẳng, chỗ nọ là rẻo lưng dẻo ong, chỗ tê là ngực mợ nở bùng như cánh quạ. Nó bỏ qua những ảnh không cần thiết mà chỉ nhìn trộm chỗ hai vú mợ tung tăng.
Chèn ơi ! vú chi mà đây đặn, trọng lượng nặng như thế. Núm toe ra, trông lùm lụm như hạt đỗ rắc trên nia. Cái quầng như vồng sa tanh bóng là bóng lượt, lại lăn tăn những hạt đáng yêu. Mợ chủ đang nhìn xuống, hai tay nâng cặp vú, như cố đưa lên cao sát mũi hít ngửi mùi.
Những ngón tay mợ di di quanh cái vú, mơn mơn lên chỗ viền quầng, như phù thủy ếm bùa chi vô đó. Mợ còn lòn tay bợ ở dưới làm hai vú tâng lên và lắc nhẹ rung rung, ra cái điều thích thú. Cha mẹ ơi ! sao mà có người trêu chọc nó ác vậy. Nó chỉ chực nhẩy bổ vào bóp tịt lấy hai vú mợ mà nghe cái mát, cái êm, cái mềm nó thoăn thoắt chạy nơi da.
Thằng Đực đâm cáu, hết còn nương nhẹ lời xỉ vả cậu. Nó lầm thầm : mẹ cha thằng ngu, mày đéo làm cho con vợ mày vui, thế nào cũng có ngày mày bị mọc sừng, con ạ. Chưa gì con cu nó gật ùng ùng, lảo đảo như người say rượu.
Mợ chủ chả biết có hay tỏ gì không mà cứ nặn nọt mãi hai cái vú tầy hây. Thằng Đực muốn nhức mắt và miệng mồm đắng ngắt. Như phản xạ, nó thè dài cái lưỡi ra rà rà theo, mợ chủ vuốt ve cái vú tới đâu, nó lần tới đó.
Phải chăng có thứ giác quan thứ sáu trên cõi đời này, vì bỗng dưng nó thấy mợ chủ rùng mình và liếc nhìn quanh như sợ có ai bắt gặp. Thế rồi mợ thụp ngồi xuống, lấm lét nhìn chồng và đưa cái đầu vú lướt rà trên miệng cậu. Hay nhỉ ! Say thì say mà cái miệng cũng chóp chép được, cho dù chỉ bập bập bên ngoài.
Mợ chủ thở dài, ảo não, tiếng bay thoảng ra tận ngoài này. Thằng Đực thương mợ lẻ loi, những muốn ra tay nghĩa hiệp vào làm cho mợ hân hoan, nhưng nó vẫn nhát như cáy.
Mợ chủ xem ra chẳng ăn thua gì nên phát cáu, ngồi thừ ra chỗ, mặt dài như đưa đám. Cậu chủ vẫn tà tà yên giấc ngàn thu. Mợ hết đứng lên ngồi xuống, lại thở dài thở ngắn. Riết rồi mợ lăn kềnh ra cạnh cậu, vơ lấy cái gối ấp lên người. Mợ nôn nao chi đâu nên giở lên lại hất xuống, xoay hết trong lại ngoài, ngoài lại trong.
Chắc là khuya lắm rồi, thằng Đực còn trắng dã mắt không buồn ngủ. Nó lén nhìn trộm mợ chủ để chia xẻ cùng mợ nỗi hẩm hiu, đói khát với nhau. Một lát thấy mợ lại nhỏm lên, với tay định tắt đén. Thằng Đực nhấp nhổm, cầu trời mợ cứ để yên đèn sáng. Nó hồi hộp chờ, mợ chủ nhứ nhứ rồi bỏ thõng tay, lạy đấng thần linh nào đó đã nghe lời cầu xin của nó.
Mợ đứng lên, từ từ nắm lấy lưng quần lột kéo xuống. Giời ạ ! thằng Đực bỗng thấy nghẹn ở cổ họng, mợ chủ sắp tụt quần. Để làm gì nhỉ, nó vơ vẩn đoán già đoán non. Phút chờ đợi sâu mà lâu và kéo dài dằng dặc, chậm chạp. Thằng Đực cứng đờ cả quai hàm, tê dại cả nửa mặt và há mồm chờ.
Đúng ! Mợ tụt quần thật. Đôi chân mợ lểnh khểnh như cột nhà, vừa vặn chỉ chiếu trong gương từ rún trở xuống. Tuy vậy thằng Đực cũng cảm thấy hài lòng. Vú mợ nó đã nhìn thấy rõ, thấy lâu lúc nãy, giờ có phải nhìn độc phía dưới của mợ thì cũng đủ trọn bộ còn gì.
Thế nên nó giúi cùi bàn tay vào để khỏi bật tiếng kêu. Mợ nó lột xong quần ngoài, dụ dự lại lột nốt quần trong. Như tay ảo thuật làm xiếc, thằng Đực há ngoác mõm chờ cho cái khăn che bị hất ra. Wow, cái gì thế nhỉ ? Đúng là cả một con cua càng bám chặt nơi háng mợ, lại giống con sò lông múp rụp rất xinh.
Mợ lấy tay vỗ bịch bịch, thằng Đực có cảm tưởng con he nhe toác răng ra cười diễu ngạo. Mợ còn thọc vào khe vuốt dọc trở lên, thằng Đực nghe rõ tiếng ót, chẳng hiểu phát từ đâu. Mợ bụm nguyên con sò như thế và ngồi phịch xuống.
Thằng Đực thấy tối tăm đất trời, các tường xung quanh như xoay tròn thông thốc. Nó nín thở, mợ chủ vẫn vô tình vuốt xuống vuốt lên. Các ngón tay có lúc hở lơi, nó thấy xì xụp giữa mớ lông những góc kỷ hà sắc cạnh.
Mợ nó làm gì rất lạ, cứ thấy ngón tay giữa di di trên cái hạt bé xíu ở tận cùng vết nẻ. Mỗi lần như vậy, mợ chủ lại rú lên nho nhỏ và hai đầu gối xàng nhịp như bơm xăng. Thằng Đức khát bỏng họng, tấm gương giờ soi đủ những vú, những đùi, những đoi, những bướm.
Cha mẹ ơi ! Lông mợ dầy quá, giá cho phép nó tỉa, chắc cũng khá lâu mới bớt. Ngón tay mợ vạch lướt, rẽ chẻ chúng ra, thằng Đực nghĩ ví như chính tóc nó đang được mợ rẽ ngôi, chỉa gỡ vậy.
Mợ xốc xáo một hồi thì choàng gác chaaqn qua mặt cậu, thằng Đực có mơ ngủ không. Mợ chủ đang dí sát con he, con húm vào miệng cậu mà chà lê chà lết. Ui chao, hoài của, lão phệ đang bí tỉ trần đời còn biết thưởng thức gì món sò lông của mợ ra sao.
Nó rên rên : mợ ơi, để đó con mút mát cho. Mợ đừng phí công để lão chết tiệt ấy giúng môi vào, lão chết thẳng cẳng rồi, không còn biết trăng nước gì nữa đâu. Quả đúng vậy, mợ ì ạch bào cái he mãi, xem ra chẳng ăn thua, thì ngả kềnh ra giường mà lấy hơi lên ảo não. Tấm gương lại khốn khổ khốn nạn làm chứng cho cơn dâm đang hành hạ mợ chủ trong đêm dài.

Tags:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét